[QKTĐ] Chương 1 (Thượng)

Chương 1 『 Hiệu sách kì quái 』( thượng )

Edit: Lam

Nhà sách ở trung tâm đô thị phồn hoa, đây là khu vực yên tĩnh nhất trong chốn ồn ào, cách thư viện lớn nhất thành phố không xa, đi bộ 20 phút là có thể tới. Nhà sách mở cửa trong im lặng, lá ngô đồng phủ đầy trên ngã tư đường, mặt tiền cửa hàng không lớn, nhưng sau khi đi vào sẽ kinh ngạc phát hiện cái cửa lớn kia có thể đồng thời có hai ba người đi vào, bên trong quả thực có thể nói là “Cự nhân huyệt động”.

Nhà sách tổng cộng có ba tầng, mặt trên hai tầng, bên dưới có một tầng hầm, tường màu trắng rất hợp với màu gỗ mộc mạc của cửa, còn có một loạt các giá sách bằng gỗ hạt dẻ tối màu, điều đó chứng tỏ chủ nhân nơi này phi thường lý tính. Khu vực lầu một cùng lầu hai phần lớn đều đầy các loại sách, tuy rằng không đầy đủ chủng loại như các nhà sách khác, các đầu sách được phân chia gọn gàng ngăn nắp. Chủ quán ở lầu hai dành ra một nửa làm phòng đọc, cho phép khách mượn đọc cùng cà phê trà bánh. Tầng hầm dùng để cất giữ đồng thời bán những loại secondhand.

Kiến trúc nhà sách toàn bộ có 6 tầng, ba tầng trên cùng là nhà trọ, cửa vào ở phía sau, khách trọ trên lầu có khi cũng sẽ về nhà bằng cửa phía trước đi quanh nhà sách chơi, những người trọ ở khu phụ cận, cũng đều là khách quen của nơi này.

Làm ở đây mười hai tháng Tề Thụ mới biết được, chủ nhân nhà sách chính là người đàn ông ngày đó ngồi ở trong góc phỏng vấn, tên của anh ta là Khổng Lệnh Thư, nghe nói không biết là truyền nhân đời thứ mấy của Khổng Tử. Anh ta năm nay hơn ba mươi tuổi, thân hình cao lớn, tính cách cổ quái, làm chuyện gì đều cẩn thận tỉ mỉ, nhưng yêu sách thành si, bởi vậy mở một nhà sách, coi đó là mưu sinh.

Thời gian buôn bán của nhà sách là mười một giờ sáng đến mười một giờ tối, có ba nhân viên cố định. Phụ trách quản lý tiền cùng tạp vụ là lão Nghiêm quản lí – một đàn ông trung niên bốn mươi tuổi, cũng si mê đọc sách, bởi vì là người cẩn thận chất phác, không hiểu yêu đương bình thường là như thế nào, cho nên đến nay chưa kết hôn, nhưng lão ấy không thèm để ý, đọc sách là lạc thú lớn nhất, phụ nữ có cũng được mà không có cũng không sao. Một nhân viên cửa hàng trên cơ bản vào sớm hơn Tề Thụ một thời gian, đó là Tiểu Linh – cô gái duy nhất, phụ trách tiếp đãi trong quán, trí nhớ của cô ấy tốt lắm, có thể chuẩn xác tìm được sách mà khách muốn trong đống giá sách như mê cung, có một anh chàng nữa cùng Tề Thụ lần lượt thay ca, căn bản anh chàng cũng toàn thời gian, nhưng là vì gần đây tham gia lớp học ban đêm, buổi tối muốn đi học, cho nên nhà sách mới quyết định tìm thêm một nhân viên cửa hàng nữa. Ngoài ra có một người không biết khi nào rảnh đến làm, cũng không biết khi nào lại biến mất, Tiểu Linh gọi là “Nhân viên lưu động”, bọn họ kết toán tiền lương theo ngày, hàng tháng làm bao nhiêu tính bao nhiêu, thời gian cũng không cố định.

Trừ bỏ ông chủ, còn có mấy gương mặt cơ hồ mỗi ngày buổi tối đều sẽ xuất hiện ở nhà sách. Người có mái tóc dài, không thích nói chuyện là Thiệu Gia Đồng, là bạn học của Khổng Lệnh Thư, hai người cơ hồ quen nhau từ mẫu giáo, cô ấy làm việc ở một công ty xuất bản, tính cách có chút nề nếp. Diện mạo anh tuấn, phong lưu phóng khoáng Đổng Vân – ông chủ của Thiệu Gia Đồng, quản lý một công ty xuất bản khổng lồ mà cả ngày không có việc gì, Thiệu Gia Đồng là trợ lý của anh ta, nhưng ngoài công việc ra anh ta dường như có khuynh hướng coi cô ấy là bảo mẫu. Mà một người luôn cãi nhau cùng Khổng Lệnh Thư là Từ Khang Kiều, cô ta là kiến trúc sư, tính cách hào sảng, đối với Khổng Lệnh Thư – loại cá tính cổ quái luôn nhịn không được mà gây gổ, Từ Khang Kiều có một người bạn trai tên Bành Lãng, hai người chuẩn bị kết hôn, nhưng anh ta bề bộn nhiều việc, số lần đến đây không nhiều lắm.

“Chị muốn nhiều hình một chút, tốt nhất là thời Trung Cổ.” Từ Khang Kiều nói.

“A, hắc ám thời Trung Cổ, ” Tiểu Linh đang ở trên thang gỗ, tùy tay rút một quyển sách ra, “Cùng ma cà rồng có liên quan không?”

Khang Kiều lắc đầu: “Không, chị nghĩ khách của chị sẽ không thích ma cà rồng.”

“Tôn giáo nghi thức nhé?”

“Có thể.”

“Tốt.” Tiểu Linh đem thang gỗ chuyển qua trước một giá sách khác, cầm mấy quyển sách mang xuống.

“Từ Khang Kiều, ” Tiếng chua ngoa của Khổng Lệnh Thư vang lên phía sau các cô, “Cô lại sai nhân viên của tôi.”

“Hiện tại trong quán không có khách khác.” Cô biện bạch nói.

“Cũng không được, bởi vì cô căn bản không tính là ‘khách’.”

“Nếu cần, tôi sẽ mua, được chứ?”

“Lời này cô đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng cho tới nay cô mới chỉ mua một quyển có liên quan đến giảm béo —— nhưng lại là thời điểm năm mới nhà sách chiết khấu —— càng khiến người ta giận sôi là, một thời gian sau cô nói với tôi muốn trả lại.”

Khang Kiều xem thường: “Đó là bởi vì tôi nghe lão Nghiêm nói sách này là đồ secondhand anh thu về, giá chỉ bằng một phần mười giá gốc, mà anh còn dám dùng đợt ưu đãi giá đặc biệt để xử lý nó —— hơn nữa, anh căn bản không có trả lại tiền cho tôi!”

“Với tôi đọc sách là một loại hứng thú, đem sách bán cho cô lại là mưu sinh. Thời điểm bán tôi đã treo biển ghi rõ ‘Sách giá đặc biệt, mua miễn đổi trả’, cô mua, chứng tỏ cô tiếp nhận điều kiện này.”

“Đồ đàn ông tính toán chi li!”

“Cái này gọi là cẩn thận.” Khổng Lệnh Thư nâng mí mắt.

Cùng lúc đó, Đổng Vân cùng Thiệu Gia Đồng đẩy cửa vào, bên ngoài trời đang mưa, Đổng Vân thu lại chiếc ô lớn màu đen, bỏ vào thùng ở cửa kính, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

“Tưởng tượng đến ngày mai phải đi hội nghị hiệu đính sách mới xuất bản, căn bản khiến tôi muốn lập tức mang hành lí bay đến đảo nhỏ bên bờ Thái Bình Dương, một tháng cũng không trở về.” Đây là một loại ý tưởng thực điển hình của Đổng Vân.

“Ý kiến hay, ” Khang Kiều gật đầu, lại liếc Khổng Lệnh Thư một cái, “Tốt nhất mang theo người này đi luôn.”

“Như vậy cô có thể tùy ý sai bảo nhân viên của tôi?” Khổng Lệnh Thư nheo lại hai mắt, khóe miệng mang theo ý cười lạnh.

“Nói thực ra, so với tùy ý sai bảo nhân viên của anh, có thể không nhìn bản mặt làm cho người ta chán ghét của anh mới là chuyện càng khiến tôi hưng phấn.”

“Vậy hiện tại cô có thể mở cửa đi ra ngoài, về sau không cần xuất hiện ở trong này.”

Khang Kiều nâng nâng lông mi, làm cái mặt quỷ: “Còn lâu.”

Nói xong, cô mang vẻ mặt láu lỉnh , cầm sách mà Tiểu Linh vừa tìm giúp cô lên lầu hai.

Khổng Lệnh Thư luôn luôn là người không có cảm xúc, nhưng giờ này khắc này, Đổng Vân cùng Thiệu Gia Đồng có thể nhìn thấy khuôn mặt luôn không sợ hãi của anh ta có chút cảm xúc phẫn nộ.

“Nói cho tôi biết, ” anh ta tận lực khắc chế cảm xúc của mình, “Các người dùng phương pháp gì mới có thể chịu đựng được cô ta?”

Đổng Vân cùng Thiệu Gia Đồng nhìn nhau, dường như không biết nên trả lời như thế nào.

“Anh hẳn là nên hỏi, chúng tôi dùng biện pháp gì mới có thể chịu được anh!” Tiếng la của Từ Khang Kiều từ lầu hai truyền đến.

Khổng Lệnh Thư nghiến răng nghiến lợi, rốt cục vẫn không nhịn được, xông lên lầu hai.

“Bọn họ liệu có đánh nhau không?” Thiệu Gia Đồng có chút lo lắng hỏi.

“Tôi nghĩ là không, ” Đổng Vân nhún vai, “Anh ta sẽ chỉ vào cái mũi của cô ấy chửi ầm lên ‘Cô là đồ phụ nữ chanh chua’.”

Trên lầu truyền đến tiếng Khổng Lệnh Thư: “Cô là đồ phụ nữ chanh chua!”

Đổng Vân đắc ý buông tay, tiếp tục nói: “Sau đó Khang Kiều sẽ điềm tĩnh xoay người tìm bình hoa Khổng Lệnh Thư yêu thích nhất, giơ lên cao, làm bộ muốn nện xuống, tiếp theo ông chủ tiệm sách của chúng ta chịu thua.”

“Đợi chút, ” Tiếng Khổng Lệnh Thư lại truyền đến, “Cô trước tiên đặt xuống, chúng ta có thể từ từ nói chuyện…”

Dưới ánh mắt kính nể của Thiệu Gia Đồng cùng Tiểu Linh, Đổng Vân thích thú nhếch miệng.

“Bên ngoài còn mưa không?” Tiểu Linh thò đầu hỏi.

“Vẫn còn, hạt không lớn, nhưng cũng đủ khiến cho người ta chán ghét.” Tiếng Đổng Vân thực điềm đạm.

“Tôi cảm thấy anh tốt nhất vẫn nên về sớm một chút, ” Thiệu Gia Đồng đem bao da màu đen đặt ở trên góc bàn, từ bên trong lôi ra một ít văn kiện, sắp xếp một chút, sau đó ngồi xuống bắt đầu công việc, “Buổi sáng sẽ đến hội nghị hiệu đính sách mới trước tiên.”

“Cô thì sao?” Đổng Vân hỏi.

“Tôi còn có chút công việc chưa có làm xong.”

“Gia Đồng, ” Ngữ điệu Đổng Vân như được nuông chiều mà làm nũng, “Nếu không có cô, tôi nên làm cái gì bây giờ.”

Nếu giờ này khắc này đang trình diễn là hài kịch đô thị tình yêu nhẹ nhàng, như vậy thời điểm nam nhân vật chính nói ra những lời này, nữ nhân vật chính sẽ nước mắt vui mừng, sau đó hai người ôm nhau, hôn nhiệt liệt mà triền miên, cuối cùng đạo diễn sẽ đem màn ảnh hướng lên trên, người xem nhìn thấy là thân ảnh đôi tình nhân dưới ánh tịch dương, hoặc là trên bầu trời xanh thẳm có dấu mây mà máy bay phản lực lướt qua… Nhưng, đây không phải hài kịch đô thị tình yêu nhẹ nhàng, mà là mưa phùn đêm đông, một chuyện xưa nam nữ bình thường. Cho nên, không có màn ảnh dài, không có tịch dương, đương nhiên cũng không có dấu mây.

“Thực cảm kích sự trọng dụng của anh, ” Thiệu Gia Đồng vừa viết rất nhanh cái gì đó trên giấy, vừa lôi ra sổ nhớ thật dày, “Bất quá nếu về sau anh có thể không gọi điện thoại tới lúc mười hai giờ đêm hỏi tôi lò nướng nhà anh dùng như thế nào, tôi sẽ càng cảm kích.”

“Cô thật sự là…” Đổng Vân nhún vai, “Đáng yêu chút có được không?”

Gia Đồng nhìn anh ta một cái, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là mím môi tiếp tục công việc trên tay.

“Được rồi, tôi đi về, ” Đổng Vân vỗ vỗ nước mưa trên áo khoác gió, “Lịch trình của tôi trừ bỏ hội nghị hiệu đính sách mới xuất bản không có gì khác?”

Thiệu Gia Đồng gật gật đầu, nhưng vẫn thận trọng, mở ra sổ nhớ lại lần nữa tuần tra một lần, mới bằng lòng trả lời: “Không có gì khác.”

“Vậy cô giúp tôi hẹn ăn cơm chiều với cô nàng viết bình luận sách, tên cổ là Thang gì gì đó?”

“Thang Dĩnh.”

“Được, tìm một nhà ăn nào tốt chút.” Đổng Vân đi tới cửa, bỗng xoay người hỏi, “Cô cảm thấy cô ấy thế nào?”

“Ý anh là cái gì?” Thiệu Gia Đồng đẩy kính mắt trên mũi.

Đổng Vân giơ tay: “Chính là… Người, người này thế nào?”

Gia Đồng thật sự suy nghĩ, mới đáp: “Rất được, thực thông minh, hẳn là cũng không tệ lắm.”

“Vậy sao…” Nghe nói như thế, Đổng Vân ngược lại có vẻ thất vọng, “Cô ấy thực thông minh? Tôi còn lòng tràn đầy chờ mong cô ấy ngốc một chút.”

“Vì sao?”

Anh ta mỉm cười: “Rất nhiều thời điểm, phụ nữ không cần quá thông minh.”

“…”

“Nhất là thời điểm ở cùng với đàn ông. Đương nhiên, cô là ngoại lệ. Nếu cô mà ngốc nghếch thì không được.”

“…”

“Được rồi, tôi đi đây. Cố gắng làm việc, gặp lại sau!” Anh ta trừng mắt nhìn trời, sau đó lập tức biến mất.

Đổng Vân sau khi rời khỏi ước chừng hơn mười phút sau, Khổng Lệnh Thư mới ôm bình hoa bảo bối của anh ta từ lầu hai xuống, trên mặt tuy không có biểu tình gì, nhưng có thể nhìn ra được, anh ta vừa trải qua một phen “Kinh tâm động phách”.

“Tề Thụ, giúp tôi cất nó, để chỗ nào kín vào, về sau nhìn thấy Từ Khang Kiều đến, chuyện đầu tiên chính là đem bình hoa cất kỹ, đã hiểu chưa?”

Người trẻ tuổi vội vàng gật đầu, chạy xuống bậc thang.

Khổng Lệnh Thư đi đến bên cạnh Gia Đồng, đưa tay cầm một ghế dựa ngồi xuống, hai tay ôm ngực: “Nếu trên thế giới này phụ nữ đều đáng sợ giống Từ Khang Kiều, nhân loại rất nhanh sẽ diệt vong.”

Gia Đồng nghe được anh ta nói như vậy, nhịn không được cười rộ lên: “Vì sao? Tôi không thấy cô ấy có vấn đề gì.”

“Vậy là tôi có vấn đề?” Âm điệu của anh ta đề cao.

“Không, tôi cũng không có ý này, ” Gia Đồng cũng không muốn anh ta giận, “Khả năng chỉ là hai người bát tự không hợp.”

“…”

“Hơ, ” Cô cười rộ lên, “Tinh thần thân sĩ của ông đâu?”

Khổng Lệnh Thư cực không tình nguyện hít mũi: “Được rồi… Ai kêu cô ta là phụ nữ.”

Gia Đồng nhìn anh ta một cái bất đắc dĩ, sau đó cúi đầu tiếp tục công việc.

“Cái kia…” Khổng Lệnh Thư đổi tư thế ngồi một chút, khả năng anh ta có việc cầu người, “Bên bà có tổ chức hội nghị sách mới xuất bản?”

“Ừ hứ, ” Gia Đồng cúi đầu đáp anh ta bằng giọng mũi, “Ông cũng muốn đi? Không phải ông nói không thích tham gia loại hội nghị này sao?”

“Đúng vậy, ” Thanh âm của anh ta có điểm mơ hồ không rõ, “Bất quá tôi nghe nói… Hạng Phong cũng sẽ tới.”

Hạng Phong là tác gia tiểu thuyết trinh thám đương nổi, mà Khổng Lệnh Thư mê tiểu thuyết trinh thám không hơn không kém.

Gia Đồng ngẩng đầu nhìn anh ta: “Không, tốt nhất ông đừng đi.”

“Vì sao?”

“Từ lần họp năm ngoái, ông cùng Hạng Phong vì chuyện bạn gái Holmes tên họ là gì mà tranh luận những một giờ, chúng tôi nhất trí không cho hai người không thích hợp gặp lại.”

Khổng Lệnh Thư đứng lên: “Các bà như thế nào có thể… Tùy ý ngăn cản hai nhân sĩ cực kỳ chuyên nghiệp còn thật sự nghiêm túc thảo luận? !”

Gia Đồng há miệng thở dốc, mới nói: “Cũng như là thiên văn học gia phải ngăn cản sao Hỏa đâm vào Địa Cầu.”

Khổng Lệnh Thư nhìn cô, bỗng nhiên trầm mặc , dường như tự hỏi ý tứ trong lời nói của cô. Qua vài giây, vẻ mặt anh còn thật sự nói: “Căn cứ nghiên cứu viên từng phát biểu trong tập san khoa học ‘Tự nhiên’, chỉ có làm quỹ đạo vòng quanh Mặt trời của sao Thuỷ cùng quỹ đạo sao Kim trùng nhau, mới có thể khiến cho hệ hành tinh thay đổi, mà phát sinh loại tình huống này khả năng là 1%, hơn nữa thiên văn học gia cũng không có khả năng ngăn cản loại tình huống này phát sinh.”

“…” Gia Đồng dùng sức trừng mắt, ý đồ từ lời nói của anh ta tìm ra sơ hở hoặc là dùng lý luận khác phản bác anh ta, nhưng không tìm được gì.

Buổi tối hôm nay mưa càng ngày càng lớn, mặc dù không có cuồng phong gào thét, vẫn khiến cho người ta không khỏi tâm phát ý lạnh. Bất quá cũng may thời điểm Gia Đồng đi về đến cửa kính phát hiện Đổng Vân để lại ô, ô rất to, đủ để che hết toàn thân cô. Nhìn Khổng Lệnh Thư quay tấm bảng “Closed” lên trên, cô xoay người, đi vào trong cơn mưa, ngay tại một khắc đó, nhà sách tắt đèn.

Advertisements

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s