[YNTTĐSL] Chương 91

Edit: Matt KenZie

Chương 91: Lừa dối quá quan

“Bây giờ con đang ở trong nhà Hạ Trí Hạo sao?” Giang Thắng Thiên không khỏi giật mình, hai mắt ông mở to như là nghe được chuyện gì kinh khủng lắm, đối với câu trả lời lần này của con gái ông vô cùng ngạc nhiên.



Y Y ở trong nhà Trí Hạo? Nhưng lại là đang chăm sóc người bệnh? Chuyện này so với nói đùa càng khiến ông sợ hãi không thôi. 2 chúng nó chẳng phải vẫn luôn luôn đối đầu nhau sao? Y Y kia làm sao có thể…

“Vâng, anh ấy bị ốm không thể làm gì cả, anh ở nhà một mình, cho nên con…” Giang Y Y vụng trộm liếc về phía cửa phòng tắm, cố ý hạ giọng, thanh âm thì thầm giải thích, cực lực che dấu tia chột dạ nơi đáy mắt.

Hu hu hu, cô nói dối với ba, đều tại cái tên trứng thối kia, hại cô trở thành một đứa trẻ hư hỏng!

“Như thế sao…” Giang Thắng Thiên khó xử suy tư trong chốc lát, cuối cùng miễn cưỡng đưa ra quyết định, nhưng ngữ khí miễn cưỡng lộ ra vô cùng không cam tâm. “Vậy… con chăm sóc Trí Hạo trước đi, ba hẹn vố anh trai con vậy”.

Haizz, con gái trưởng thành, ông làm ba cũng không thể cứ giữ lấy cô. Tuy lời nói thì như vậy, nhưng trong lòng vẫn lan tràn sự uể oải và ghen tị.

Con gái quan tâm người đàn ông khác, haizz, ông chiều chuộng con gái nhiều năm như vậy, cũng sắp bị người đàn ông khác đoạt đi.

“Vâng, lần sau con sẽ đền bù cho ba.” Giang Y Y thở dài nhẹ nhõm và khe khẽ cười, thật vô cùng may mắn. Cô còn không quên phát huy thế mạnh ngọt ngào nũng nịu của mình, dỗ dành ba của mình.

Được rồi, không có nghi ngờ, quá tuyệt vời, Giang Y Y, không ngừng cố gắng nhé!

“Haizz” Giang Thắng Thiên rầu rĩ lên tiếng, tuy rằng không phản đối, nhưng trong giọng nói không cam lòng cho thấy ông sẽ không bỏ qua đâu.

“Tạm biệt ba.” Giang Y Y ngọt ngào nói tạm biệt, đối lập với biểu hiện rầu rĩ của ba cô. Ngay lập tức truyền đến tiếng “cạch cạch cạch” mở cửa, lúc này cô mới thả lỏng bản thân, thở dài nhẹ nhõm.

A a a, ok, lừa dối thành công, hoàn hảo, hoàn hảo, ba không có truy cứu đến cùng, coi như đã bảo vệ được sự trong sạch của cô!

“Sao anh lại không biết, bây giờ anh ốm đến mức không thể nhúc nhích được vậy?” Giang Y Y đang âm thầm cảm thấy hết sức may mắn, một giọng nói trêu tức của đàn ông đột nhiên vang lên, đắc ý tươi cười trên khuôn mặt người nào đó lập tức bị đông cứng.

Hạ Trí Hạo không biết từ khi nào đã xuất hiện ở trong phòng này, khăn tắm bao quanh thân dưới, lười nhác tựa vào thành giường, không hiện ra một chút biểu cảm làm cho Giang Y Y không kiềm chế được nuốt một ngụm nước miếng, dáng vẻ mỹ nam cùng với chiếc khăn tắm làm cho đầu cô bắt đầu tự động suy nghĩ đen tối.

Hic hic, bộ dạng này của anh như đang dụ dỗ người khác phạm tội! Nếu đem người đàn ông này đem bán đến ngưu lang điếm, anh chắc chắn sẽ trở thành hoa khôi. A a a, Hạ Trí Hạo bị bán trong ngưu lang điếm sẽ thành hoa khôi? Có vẻ đây là một ý tưởng vô cùng thú vị a.

Hạ Trí Hạo cũng không biết cô đang nghĩ linh tinh lung tung cái gì, nếu không anh sao có thể nhàn nhã lười biếng nhìn cô như thế, chỉ sợ nếu biết thì gân xanh đã nổi lên

“Sao tự nhiên im lặng vậy? Hử? Anh ốm không đứng dậy đi lại được?” Hạ Trí Hạo nhàn nhã hỏi lần nữa, biểu tình nồng đậm đắc ý không hề che giấu lộ ra trên khuôn mặt tuấn tú, làm cho hình tượng vốn dĩ nghiêm túc nghiêm nghị của anh càng tăng thêm một sự cuốn hút.

Anh cũng không bỏ qua lý do do thoái thác này của cô, tiểu nha đầu này khi nào thì tu luyện được một bộ nói dối mặt không đỏ, tim không đập  như thế. Xem ra anh cần nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu cô một lần xem sao.

“Hả… em…” khuôn mặt Giang Y Y lập tức thay đổi, cắn môi, âm thầm nguyền rủa.

A a a, đáng chết, không bị ba phát hiện, nhưng lại bị tên trứng thối này vạch trần. Xem ra, ông trời vẫn không ưu đãi cô.

“Là anh lúc nãy không quấy rầy em? Cho nên em mới cảm thấy anh ốm rất nặng?” Hạ Trí Hạo tiếp tục độc ác ép hỏi, chỉ lộ ra một nụ cười tà ác, trong mắt lóe ra một tia ái muội không rõ ràng.

Nếu cô cho là như vậy, thế thì anh thật cảm thấy rất đáng nghi ngờ, anh sẽ chứng minh cho cô thấy, bệnh của anh cũng không có gì đáng ngại.

“Anh… anh có thể hay không đừng như vậy…” biết anh đang cố ý đùa cô, Giang Y Y rất là xấu hổ, vô cùng tức giận lên án hành vi ngang ngược của anh.

Bắt nạt cô thì thú vị như vậy sao? Cô thực sự rất bực mình, lạ thật!

“Anh như thế nào? Hửm?” Hạ Trí Hạo từng bước tới gần truy hỏi, tao nhã bước từng bước, như là sư tử đang vần con mồi, mỗi bước đi đều mang theo khí thế kiên định.

“Em… anh muốn em nói như thế nào đây, ba em gọi điện cho em, em không thể nói cho ba em biết, em ở đây cùng anh đi…” Giang Y Y kìm lòng không được kéo chăn che trước ngực, mông sợ hãi dịch chuyển về phía sau, đôi mắt hoảng sợ theo dõi từng bước đi của anh, ở dưới áp bức của anh, cô rất nhanh mất đi khí thế ban đầu.

Không có biện pháp, không có biện pháp, người đàn ông đáng sợ này, thời điểm mỗi lần anh nheo mắt nhìn cô, cô đều cảm thấy trái tim bị đình chỉ, cảm giác hít thở không thông tràn ngập lồng ngực cô.

“Quan hệ của chúng ta chính là mờ ám như vậy sao? Hửm?” nghĩ đến bộ dáng cực lực muốn che giấu của cô, Hạ Trí Hạo đột nhiên tức giận gầm lên, thanh âm chất vấn đột nhiên tràn ngập không gian, làm cho cô gái đang bị vây trong trạng thái khẩn trương đột nhiên hoảng sợ, thân thể không tự chủ được giật bắn run lên một cái.

“Hu hu hu, tại sao anh luôn muốn bắt nạt em?” Giang Y Y bị buộc bất đắc dĩ hô lên, chỗ sâu nhất trong đáy lòng rối rắm, cảm nhận được khí thế nghiêm nghị của người kia tới gần, sự ủy khuất trong lòng khiến cho hốc mắt ươn ướt, nước mắt chảy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức loang lổ thành từng vệt nước mắt rơi.

Xấu lắm, lại khi dễ cô, cô đều đã bị anh bắt nạt sắp đến mười bốn năm, anh không thể yên lặng một khoảng thời gian được hay sao?

“Này, em khóc cái gì?” nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn đầy nước mắt, Hạ Trí Hạo không còn tiếp tục uy hiếp, khuôn mặt tuấn tú không khỏi xuất hiện thêm vài đường cong cứng ngắc, vô thố nhìn cô, đột nhiên trong lúc này không biết nên làm gì cho phải.

Chết tiệt, cô thế nhưng lại khóc! Tiểu nha đầu này rất ít khi khóc trước mặt anh, cho dùtrong mắt đầy ậc hơi nước khi bị bắt nạt, cô cũng sẽ quật cường đè nén cảm xúc, trừ phi trong hoàn cảnh cực kỳ hiếm hoi, nếu không anh thực sự rất ít khi nhìn thấy nước mắt của cô. Nhưng bây giờ, cô… đang khóc.

“Vì sao luôn bắt nạt em? Hu hu hu, anh đồ trứng thối …” Đã bắt đầu khóc, Giang Y Y đem ủy khuất trong lòng mình đồng loạt phát tiết ra, nước mắt như hạt châu rơi xuống khiến cho khuôn mặt nhỏ xinh đẹp bị bao phủ bởi vẻ ai oán buồn bực.

Cô thật sự là không chịu nổi nữa, những ngày tháng bị anh bắt nạt, cô đã sắp không chịu đựng được nữa rồi! Phản kháng, phải phản kháng!

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s