[YNTTĐSL] Chương 90

Edit: MattKenZie

Chương 90: Hành động ngoài ý muốn

“Em… Em…” Giang Y Y đối với đáp án này là đồng ý, cô đột nhiên trong lúc đó nghẹn lời, quả thật không muốn cùng anh tồn tại quan hệ đính hôn, cũng không biết vì sao, lúc này tới thời khắc quan trọng, yết hầu cô không phát ra một chút tiếng vang nào.

Đây là làm sao vậy? Không phải đáp án này tương đương đúng sao? Vì sao cô lại nói không ra lời? Chẳng lẽ, thật sự bị chút tổn thương lóe ra trong ánh mắt anh mà mà rung động ?

“Nói, có phải hay không cực kỳ không muốn đính hôn với anh?” Hạ Trí Hạo tiếp tục ép hỏi, còn cường điệu nhấn mạnh ngữ khí hai chữ “Cực kỳ”, chỉ có trong ánh mắt kia không dấu vết hiện ra một chút đau lòng, biểu hiện ngoài mặt của anh thoạt nhìn cũng không có vô tình như vậy.

“Em…” Giang Y Y mím môi, thanh âm như cũ không có hoàn toàn phát ra, trong lòng tiểu bạch và tiểu hắc đấu tranh đã sắp đạt tới độ gay cấn, gấp rút.

Tiểu bạch [ ai oán chu cái miệng nhỏ nhắn ]: Y Y, cô thật sự muốn nói sao? Như vậy có thể hay không rất đả kích anh ấy? Anh ấy là kiêu ngạo tự phụ thiên chi kiêu tử, cô mà làm như vậy, cũng không phúc hậu đâu.

Tiểu hắc [ kháp eo nhỏ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lớn tiếng chỉ trích nói ]: Này này này, làm ơn, Giang Y Y, cô quên  trước kia anh ta bắt nạt cô như thế nào sao? Cô này ngu ngốc, chẳng lẽ còn muốn cho anh ta bắt nạt cô cả đời sao? Đúng là bởi vì anh cái loại này luôn tự cho là đúng, bộ dáng kiêu ngạo, cô mới vẫn bị anh ta đặt ở dưới chân !

Tiểu bạch [ ủy khuất cúi đầu nhỏ xuống ]: Tuy rằng là như thế này, nhưng là… Người ta vừa mới nhìn thấy anh ấy giống như rất thương tâm, ai bảo người ta rất lương thiện, thật sự là không đành lòng…

Tiểu hắc [ căm giận giơ nắm đấm nhỏ ]: Ngu ngốc, cô quên anh ta am hiểu nhất ngụy trang sao? Từ nhỏ đến lớn, cô ăn qua hắn bao nhiêu thứ mệt rồi? Chẳng lẽ còn không thông minh nhận ra sao?

Tiểu bạch [ chân tay xoắn xít quanh co ]: Tôi… Tôi…

“Giang Y Y, em nói chuyện với anh!” Hạ Trí Hạo đột nhiên không kiên nhẫn ghìm lấy cánh tay của cô, thanh âm gầm nhẹ thanh âm đánh vỡ chiến tranh của tiểu bạch và tiểu hắc lúc đó, trên khuôn mặt  đã che kín tư thế gió thổi mưa giông trước cơn bão, đối với việc trong lòng cô trầm mặc như này đã vô cùng bất mãn.

“A –” Giang Y Y chấn kinh run lên, cái miệng nhỏ nhắn không tự chủ được kinh hô ra tiếng, bị anh dọa, đầu lại rối tinh rối mù.

Anh… Thật hung dữ, tựa như…… Một cái la sát mặt đen giống nhau, trẻ con nhìn đến dáng vẻ mặt mày này của anh, nhất định sẽ sợ tới mức khóc liền ba ngày ba đêm, cũng may mắn Giang Y Y cô từ nhỏ bị rèn luyện, mới có thể làm đối với hoàn cảnh này gặp nguy không loạn!

“Đính hôn hay không?” Hạ Trí Hạo buồn bực gầm nhẹ một tiếng, độ mạnh yếu hai tay lại tăng mạnh, ngọn lửa trong con ngươi cũng thiêu đốt càng mãnh liệt.

Chết tiệt, một vấn đề đáng để cô suy nghĩ nhiều thời gian như sao? Kiên nhẫn của anh thật sự đã sắp bị cô dùng hầu như không còn, tiểu nha đầu chết tiệt này, thật đúng là am hiểu khiêu chiến cực hạn của anh!

“Em…em còn không muốn đính hôn sớm như vậy.” Khuôn mặt nhỏ nhắn Giang Y Y nghẹn khuất, lựa chọn một cái cớ an toàn duy nhất, đúng là vẫn còn phủ định câu hỏi của anh.

Cô quả thật không muốn đính hôn, huống chi còn là cùng với người đàn ông này! Tâm cô vừa mới còn sinh ra không đành lòng, nhưng anh lại không như vậy, lập tức liền khôi phục bản tính, dáng vẻ hung tợn làm cho cô hoàn toàn triệt để nhận thức rõ ràng xong việc này, cô mới không muốn tuổi già của chính mình đều ký thác tại loại phần tử bạo lực trên người này nha!

“Hô –” Hạ Trí Hạo dùng sức thở dài một hơi, để cho khí quản mình được bổ sung một luồng không khí mới mẻ. Hai tay gắt gao bắt lấy bả vai của cô, bắt buộc chính mình nhất thời không khống chế được mà đã xử lý xong mạng nhỏ của cô.

Cô bé đáng ghét này, đúng là vẫn còn cho anh một cái đáp án phủ định! Được, nếu rượu mời không uống, thì cô liền uống rượu phạt tốt lắm. Kết quả sự việc nhất định sẽ theo cách thưc của anh mà tiến hành, chẳng qua bởi vì cô bướng bỉnh, anh đột nhiên thay đổi cách thực hiện mà thôi!

Giang Y Y rõ ràng cảm nhận được sự tức giận trên người anh, cơ thể nhỏ bé run nhè nhẹ, cắn môi, mắt to đen bóng thỉnh thoảng trộm nhìn anh. Thời khắc quan sát đến anh sắc mặt mỗi một cái biến hóa.

Aaa, anh… Sẽ không giết người đi? Nhất định  cô chính là mục tiêu đi!

“Rời giường, chúng ta đi ra ngoài!” Hạ Trí Hạo đột nhiên nói, đẩy thân mình cô, lập tức tao nhã xốc chăn lên, lạnh lùng hướng phòng tắm đi đến.

Cùng mong muốn tương phản, anh cũng không có tuôn ra thanh âm rống giận, ngược lại là bình tĩnh ra mệnh lệnh, giống như là hai người khác nhau nhân rời đi tầm mắt của cô.

Giang Y Y nằm ở trên giường, tầm mắt gắt gao nhìn theo chuyển động của anh, trừ lần đó ra, cả người giống như là bị điểm huyệt giống như cứng đờ vẫn không nhúc nhích, chỉ có mắt to chớp chớp mới biểu hiện cô vẫn còn sống.

Anh… sẽ không nên cứ như vậy tử buông tha cô đi? Có đơn giản như vậy sao? Cùng của tác phong giải quyết của anh rất không tương xứng đi, có vẻ không quá đáng tin a!

Một nỗi lo lắng không ngừng mà đánh sâu vào lòng của cô, mắt to mê mang nhanh chóng nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, ẩn ẩn truyền đến tiếng dòng nước chảy ào ào đến lỗ tai, hoang mang trong lòng cũng càng ngày càng nặng.

Rốt cuộc đây là xảy ra chuyện gì? Đầu của cô đều hồ đồ !Tuy rằng anh không đối phó cô là một chuyện tốt, nhưng… sự tình có vẻ có chút kỳ quái, cô thật sự không thể tin được chính mình thế nhưng may mắn đến như thế.

“Chủ nhân, điện báo nói — chủ nhân, điện báo nói –” Một tiếng chuông di động đột nhiên đánh gãy rối rắm suy nghĩ của cô, Giang Y Y quấn chăn trước ngực, cố gắng giơ tay với lấy điện thoại di động.

Oa — cha ?!

Giang Y Y há hốc mồm, ngơ ngác nhìn chữ hiển thị trên màn hình, trong óc đột nhiên sinh ra dự cảm tai vạ đến nơi rồi.

Xong đời, cô hôm nay còn cùng cha có ước hẹn, hiện tại đã qua mười điểm đi, nhưng là cô, thế nhưng vẫn cùng tên trứng thối kia trên giường! Ô ô ô, họa tới rồi!

Giang Y Y nhanh chóng nhìn chằm chằm tiếng chuông di động vang lên, thật sâu hít thở một ngụm không khí, mang theo tâm tình dũng sĩ sắp ra trận, run rẩy ấn nút nhận cuộc gọi.

“Vâng –”

Thượng Đế phù hộ, cha đừng đuổi theo hỏi nguyên nhân tại sao, nếu không, sẽ xảy ra chuyện!

“Y Y, con đang ở đâu thế? Con không nhớ con đáp ứng quá cha cái gì đi?” Di động một khác đầu truyền đến một giọng nam trầm thấp, Giang Thắng Thiên hờn giận, cả người đều tản mát ra một hơi thở rầu rĩ.

Ông vui sướng đầy cõi lòng ở nhà chờ con gái, thế mà bé con kia vô tâm, cho ông leo cây, thật sự là tức chết ông!

“Cha, thực xin lỗi, con không phải cố ý. Chính là, Hạ Trí Hạo bị bệnh, con không thể không chiếu cố anh ấy!” Giang Y Y vội vàng giải thích, ngữ điệu hết sức hết thảy đáng thương hề hề, tuy rằng đối lời nói này vô cùng cười nhạt ở trong lòng.

Sinh bệnh? Hừ, nào có bệnh nhân nào sinh bệnh tinh thần còn tràn đầy như vậy? Sáng sớm nay còn ép buộc làm vài thứ, còn không cho người ta sống? Cô thật sự rất là hoài nghi, rốt cuộc anh ngày hôm qua có bị bệnh thật hay không!

Ps: cmt đi tối nay tớ post thêm chương nữa =))))

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s