[ĐBTH] Thượng bộ 1.13

Chương 1: Không phải mộng

***

13. Sinh nở (Tiếp).

Tôi vén tay áo, không quan tâm đến mọi việc bò lên giường. Bà đỡ kinh ngạc nhìn tôi, nhất thời không phản ứng kịp cái tiểu nha đầu là tôi này chui ra từ đâu, tôi cũng lười để ý đến mấy bà ấy, dựa vào phần tri thức phổ cập khoa học giáo dục đã tiếp thu được trên ti vi, bạo gan xốc góc chăn lên liếc một cái.

Dưới cổ chân trắng như tuyết là một vũng nước ướt sũng, rất tốt, cũng không phải là băng huyết như tôi dự đoán. Nhưng vũng nước này là cái gì? Một ý nghĩ không hay thoáng hiện trong đầu tôi —— là nước ối! Nước ối của nàng rõ ràng đã bị vỡ rồi! Thế mà đứa bé vẫn chưa có dấu hiện đi ra nào hết!

Tôi khẽ cắn môi, thò tay ra chạm vào, lập tức bên tai vang lên một loạt những tiếng kinh hô và tiếng hút không khí của nhóm bà đỡ.

Cũng không tệ lắm, cổ tử cung đã mở rồi, tôi không có kinh nghiệm sinh con, không biết rốt cuộc cái gọi là cổ tử cung phải mở lớn bao nhiêu mới được, nhưng mà ít nhất thì tử cung của nàng cũng không có ngừng làm việc, cảm giác bên dưới cơ thể vẫn đang co bóp từng đợt. Tử cung co mạnh mà có lực, xem ra cơ hội bây giờ rất tốt, vấn đề là không thể để cho sản phụ cứ mãi hôn mê bất tỉnh như thế này, nàng phải phối hợp co bóp cùng với tử cung mới được.

Tôi đi tới trước mặt Mạnh Cổ tỷ tỷ, cố gắng đỡ bả vai của nàng để nàng nửa ngồi lên, đáng tiếc tôi người nhỏ sức yếu, thử hai lần vẫn chưa được, không khỏi gầm lên giận giữ “Ngây ngốc hết làm gì đấy? Còn không mau đến giúp tôi!”

Lúc này mọi người mới tỉnh lại, bà đỡ vội vội vàng vàng đỡ Mạnh Cổ tỷ tỷ lên, tôi ôm lấy một cái chăn ở góc giường, chặn ở phía sau lưng nàng, sau đó vỗ chát chát bàn tay lên mặt nàng hai cái.

Tiếng vỗ tay thanh thúy khiến cho toàn bộ người trong phòng bị dọa đến cứng còng. Tôi tóm chặt lấy vạt áo của Mạnh Cổ tỷ tỷ, hét lớn ở bên tai nàng: “Không muốn con của cô cô chết cùng với mình thì mau tỉnh lại cho cháu!”

Hai cái bạt tay này thật đúng là hữu hiệu, lông mi thật dài của Mạnh Cổ tỷ tỷ hơi rung động, cuối cùng rên rỉ chậm rãi mở mắt.

“Nếu bụng không đau thì không cần dùng sức, nhưng mà nếu bắt đầu đau từng cơn, cô cô phải liều mạng! Có biết hay không?” Tôi thuận tiện dùng tay áo lau qua quýt mồ hôi lạnh trên thái dương của nàng, trong lòng cũng tràn đầy chua xót. Nữ nhân đáng thương, cùng lắm thì nàng cũng chỉ mới mười bảy tuổi mà thôi, lấy tiêu chuẩn của hiện đại mà đánh giá thì vẫn là một thiếu nữ chưa trưởng thành, thế mà giờ phút này cũng đã phải vì được lên làm mẹ mà đau đến chết đi sống lại.

Lần đầu tiên, tôi thực sự căm ghét sự lạc hậu của cổ đại như thế, nếu mà…… Nếu mà có thể mổ sinh được thì tốt biết bao! Nếu mà có thuốc gây mê thì tốt biết bao!

“A——” Mạnh Cổ tỷ tỷ cắn răng, thét chói tai tê tâm liệt phế, hai tay gắt gao siết chặt vào dải vải trắng cột trên cổ tay.

“Dùng sức! Dùng sức!” Nhóm bà đỡ lớn tiếng la lên.

Nôn nóng trong lòng tôi bị vặn xoắn lại, tôi còn có thể làm được gì không? Còn có thể làm thêm chút gì đó giúp nàng hay không?

“A—— a——”

“Gắng lên—— dùng thêm chút lực nữa, đầu đã thò ra rồi, lại nào……”

Tiếng hò hét của bà đỡ dường như cũng bắt đầu mạnh mẽ có lực. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy dưới chân có một vũng ẩm ướt, cúi đầu nhìn, lại là một vũng máu đỏ tươi chảy tràn từ chăn đệm lại đây. Nhìn màu đỏ sẫm kia giống như phóng lớn lên trong đêm tối, đầu óc của tôi ù ù mà khó chịu, bắt đầu choáng váng hoa mắt.

Thần trí tỉnh táo lại lần nữa, là khi bị một tràng tiếng khóc nỉ non của trẻ con khiến cho thức tỉnh.

Bà đỡ vui sướng vạn phần, mang đứa bé đỏ hỏn, toàn thân da nhăn đi lau sạch rồi nhanh nhẹn bọc kín lại. Khi tôi chú ý quan sát Mạnh Cổ tỷ tỷ, đã sớm có người bế lấy đứa bé, ôm hắn ra ngoài cửa.

Tuy rằng Mạnh Cổ tỷ tỷ vô cùng suy yếu, nhưng mà ánh mắt lại vẫn cố gắng mở to, sáng ngời nhìn tôi, khóe môi hơi lộ ra nụ cười vui mừng thỏa mãn.

“Chúc mừng trắc phúc tấn, là một vị a ca!” Bà đỡ quỳ gối hành lễ ở đầu giường, vẻ mặt tươi cười.

“Chúc mừng cô cô……” Tôi nhẹ giọng nói, nước mắt cũng chảy xuống khỏi khóe mắt không chịu thua kém.

“Cám ơn……” Mạnh Cổ tỷ tỷ khàn giọng nói ra hai chữ, cuối cùng không chịu nổi mỏi mệt, khép mắt lại nặng nề ngủ thiếp đi.

Ngoài phòng đột nhiên vang lên một loạt tiếng hoan hô, những tiếng hô đặc biệt ầm ĩ vang dội trộn lẫn với hưng phấn của Nỗ Nhĩ Cáp Xích: “Hay lắm! Đây là Bát a ca của ta……”

Tôi chua sót nhẹ nhàng lắc lắc đầu, kéo chăn lên cao cho Mạnh Cổ tỷ tỷ, thất tha thất thểu leo xuống giường.

“Chăm sóc cho tốt.”

“Vâng.”

Sau khi trải qua màn ép buộc này, tôi mới nhận thấy hóa ra trời đã sáng choang, toàn thân tôi lộ ra vẻ mệt nhừ, thật muốn đi tìm một cái giường rồi ngả xuống ngủ ngay tức khắc. Duỗi người một cái, tôi chậm chạp mở cửa phòng đi ra ngoài.

Ngoài phòng vẫn còn đang náo nhiệt, có lẽ chuyện trắc phúc tấn Diệp Hách Na Lạp Thị sinh tiểu a ca đã truyền khắp toàn bộ thành Phí A Lạp, cho nên bạn bè thân thích đã chạy tới chúc mừng động nghịt cả sân. Tôi thấy cực kì may mắn khi không cần phải gặp lại mấy vị pháp sư Tát Mãn, mấy cái mặt nạ quỷ thực sự khiến cho tôi vô cùng sợ hãi.

Tôi vừa mới đứng ở cánh cửa một hồi, tiếng ồn ào của những người trong sân lại đột nhiên im bặt, vô số luồng ánh mắt khác thường dừng lại trên người tôi, tôi chỉ có thể làm bộ không nhìn thấy, hai cánh tay rũ xuống bên người luống cuống, lặng lẽ cúi thấp đầu.

Tôi có thể vụng trộm mà chạy về phòng của mình hay không nhỉ?

“Đông Ca!” Đỉnh đầu có tiếng nhẹ giọng gọi.

“Hử?” Rất không tình nguyện ngẩng đầu, không ngờ lại phát hiện vẻ mặt Nỗ Nhĩ Cáp Xích nghiêm túc nhìn xuống tôi.

Thảm! Thật đúng là sợ cái gì là cái đó đã đến ngay! Tôi kiên trì không hé răng, nhìn xem hắn định xử lý tôi ra sao. Tốt xấu gì thì tôi cũng là cách cách của một bộ tộc, cho dù hắn có tức giận thì cũng không giết tôi chứ? Dù sao không nhìn mặt hòa thượng thì cũng phải nhìn mặt phật tổ mà!

“Ngươi chảy máu?” Hắn ngồi xổm suống, ngón tay xoa ống quần của tôi, tôi sửng sốt, lúc này mới phát hiện hóa ra trên giày và ống quần của tôi dính đầy vết máu của Mạnh Cổ tỷ tỷ. “Sao lại bị thương?”

Thấy tôi không trả lời, hắn nhíu mày, xoay người định ôm lấy tôi, tôi hoảng sợ, lui ra phía sau nửa bước, vội nói: “Không phải, tôi không bị thương!”

Cánh tay vươn ra của hắn dừng lại giữa không trung một lúc lâu, khuôn mặt nặng nề bỗng nở nụ cười hiểu rõ, cười đến mức sống lưng tôi cũng lạnh toát: “À, ra là thế à……” Hắn chuyển tay qua vuốt ve khuôn mặt tôi, tôi cảm thấy trên lòng bàn tay thô ráp của hắn có đầy vết chai, cọ vào làm làn da tôi hơi đau, “Rốt cuộc Đông Ca cách cách cũng lớn rồi.”

Lời này của hắn là có ý gì? Vì sao tôi cảm thấy nụ cười của hắn là lạ?

Chẳng lẽ…… Tôi cúi đầu, nhìn vết máu đỏ trên quần dài, giật mình. Hắn sẽ không cho rằng nguyệt sự của tôi đến đấy chứ? Ở trong mắt hắn, có phải những cô bé đã trải qua việc có kinh nguyệt lần đầu tiên rồi, là có thể làm vợ của người ta hay không?

Tôi chợt cả kinh, thấy đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn thẳng vào tôi, dọa tôi chảy mồ hôi lạnh đầy người.

“Không, không phải…… Không phải như ông nghĩ đâu!” Khuông mặt của tôi vụt nóng bỏng, cho dù người hiện đại tôi đây có tư tưởng cởi mở như thế nào, thảo luận loại đề tài này cùng với một đại nam nhân vẫn không khỏi khiến người ta xấu hổ đỏ mặt.

“Ha ha.” Hắn cười khẽ, “Đông Ca, ta nên thưởng thế nào cho nàng đây?” Hắn chỉ vào tiểu a ca trong lòng bà vú cách đó không xa, “Ta nghe rồi, là nàng đã cứu nhi tử và thê tử của ta, nàng nói ta nên thưởng cho nàng như thế nào đây?”

Tôi trừng mắt nhìn, nghĩ rằng chỉ cầu ông đừng hơi một tí đã hù dọa tôi là được rồi, nào dám hy vọng xa vời nhận được phần thưởng của ông?

“Ôm Bát a ca lại đây!”

Bà đỡ ngoan ngoãn ôm đứa bé tới. Lúc rảnh rỗi tôi thường đến cô nhi viện làm từ thiện, không xa lạ đối với việc bế trẻ con, vì thế thuận tay nhận lấy đứa bé rồi ôm vào lòng không chút nghĩ ngợi gì. Đôi mắt Nỗ Nhĩ Cáp Xích chợt lóe, mang theo vẻ mặt kì dị liếc nhìn tôi.

Trong tã lót, đứa bé có khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, nhăn nhăn, trông thật là xấu. Tôi đưa ngón tay ra đùa nghịch hắn, hắn híp đôi mắt nhỏ chỉ còn một khe hở, cái miệng nhỏ nhắn ngậm lấy ngón tay tôi. Tôi cười khanh khách, Nỗ Nhĩ Cáp Xích đột nhiên nói: “Thích nó như vậy, đặt cho nó một cái tên đi?”

“Đặt tên?” Tôi hoang mang.

“Đúng vậy, nó có thể sinh ra trên đời, ít nhiều là nhờ nàng. Coi như nàng là ngạch nương* thứ hai của nó, ban cho nó một cái tên là việc nên làm!”

* Ngạch nương: mẹ của a ca, cách cách.

Tôi “Ồ” lên, cúi đầu vắt óc suy nghĩ. Để tôi đặt tên Hán thì tôi biết, thế nhưng mà tên của người Nữ Chân, tôi chẳng có tí chút khái niệm nào. Lỡ đâu đặt sai tên, chẳng phải là sẽ bị cười nhạo hay sao?

“Việc ấy……” Trong đầu tôi lướt qua một luồng sáng, khi mà tôi vẫn còn chưa nghĩ rõ ràng, thế mà đã thốt ra: “Hoàng Thái Cực——”

Nỗ Nhĩ Cáp Xích hơi ngừng lại, cao giọng cười to: “Tên rất hay! Vây gọi là Hoàng Thái Cực!” Hắn nâng thắt lưng của tôi, khiêng tôi lên thật cao, tôi liều mạng áp chế tiếng hét chói tai ở đầu lưỡi, ôm chặt tã lót, chỉ sợ hơi sơ ý một chút là sẽ làm rớt đứa bé. Nỗ Nhĩ Cáp Xích lại đang hưng phấn hô to, “Bát a ca—— Ái Tân Giác La Hoàng Thái Cực!”

“Hô——” Mọi người hoan hô, cùng hò hét kêu, “Hoàng Thái Cực! Hoàng Thái Cực! Hoàng Thái Cực……”

Tôi nháy mắt choáng váng, trong phút chốc, trong lỗ tai chỉ nghe thấy một cái tên có ý nghĩa sâu xa—— Ái Tân Giác La Hoàng Thái Cực!

2 thoughts on “[ĐBTH] Thượng bộ 1.13

  1. Oops mình nói như này không biết có phải không. Cơ mà đọc văn án thấy bảo Hoàng Thái Cực với Đông Ca là nhân vật chính nên chắc là có love line với nhau phải không? Cơ mà bâyh Hoàng Thái Cực mới sinh ra mà Đông Ca thì cũng tầm 10,11 tuổi rồi. Thế thì là tình yêu chị em à? Bạn chủ nhà đã đọc truyện chưa giải đáp thắc mắc hộ mình vớiiiii😦

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s