[ĐBTH] Thượng bộ 1.4

Chương 1: Không phải mộng

***

4. Tựa mộng

Thoải mái, thật là thoải mái mà. Đã bao lâu tôi không có cảm giác được ngủ một giấc ngon lành giống như bây giờ rồi?

Tuy rằng thân thể bủn rủn, khó có thể chịu được bởi quá mệt mỏi, nhưng mà……

Đúng rồi, hiện tại là mấy giờ nhỉ? Hữu Hồng nói buổi chiều sẽ phải ngồi xe đến sân bay, nếu mà tôi còn nằm lì trên giường không chịu dậy, có thể bị lỡ thời gian hay không?

Vừa nghĩ đến việc bị lỡ máy bay, rồi bị cái đám vô lương tâm, vô đạo đức kia vứt lại trên đại thảo nguyên mờ mịt, đang ngủ tôi cũng giật mình một cái, kêu to rồi ngồi bật dậy trên giường.

“Cạch——”  Đầu tiên là nghe được một giọng nữ hét kinh hô, đến khi tôi mở mắt ra, lại nhìn thấy một nữ tử mặc quần áo cổ quái, trong tay cầm một cái khay bằng gỗ tử đàn, bịch bịch lui lại ba, bốn bước, cuối cùng ngã lộn ngồi trên mặt đất. Cái bát bằng sứ thanh hoa của nàng đang xoay tròn trên mặt đất phía trước, nước canh màu đỏ sậm tung tóe khắp nơi.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bát, không khỏi kinh hãi, nữ tử kia cũng nhìn tôi với vẻ mặt vừa mừng vừa sợ, ngay sau đó đột nhiên nàng lao đến, nhào tới phía trước giường của tôi quỳ xuống: “Cách cách, người đã tỉnh rồi sao? Trời ạ! Cách cách tỉnh rồi —— cách cách tỉnh rồi ——”

“Cô……” Không đợi tôi hiểu được, cánh tay vươn ra còn đang cứng đờ giữa không trung, không ngờ nữ tử kia đã giống như một trận gió, biến mất trước tầm mắt của tôi.

Cái này…… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?

Tay của tôi vẫn còn ngừng lại giữa không trung, nhưng mà đầu ngón tay lại truyền đến từng đợt run rẩy, tiết lộ nội tâm sợ hãi của tôi lúc này.

Ánh mắt của tôi có thể nhìn thấy, rõ ràng là một cái hoàn cảnh hoàn toàn quen thuộc mà lại xa lạ —— nói quen thuộc, là vì cách bài trí cái giường này, cái bàn này, tất cả đều giống như đạo cụ sân khấu trong tổ phim truyền hình; nói xa lạ, là vì tôi nhớ rõ ngày hôm qua tôi vẫn còn đang ở đại thảo nguyên Mông Cổ, làm sao có thể lập tức nhảy đến tổ làm phim này được?

Chẳng lẽ là tôi ngủ mơ sao?

“Két!” Hình như là cửa gian ngoài bị đẩy ra, một loạt tiếng bước chân dồn dập đi tới, một đám người mặc cổ trang tràn vào gian phòng này.

Có nam có nữ, ánh mắt người nào người ấy đều ân cần nhìn chằm chằm vào tôi.

Nhưng mà trang phục của bọn họ, thực sự là……

Tôi bị nhìn chòng chọc đến tê dại cả da đầu, nhảy vụt lên, chột dạ lui thẳng tới góc giường. Nhưng mà không đợi tôi lui được đến tận cùng, cánh tay bỗng bị nắm chặt, phút chốc đã bị lôi vào một cái ôm ấm áp.

“May quá…… May quá! Nàng không có việc gì……” Người nọ bất kể là giọng nói, hay là cánh tay đang ôm tôi đều đang run nhè nhẹ.

Tôi cứng đờ, theo trực giác muốn đẩy cánh tay kia ra, nhưng mà lực tay của người này lớn quá, sức của tôi phảng phất như chuồn chuồn muốn đẩy cột, chẳng mảy may có chút tác dụng nào.

Faint (Ngất)! Tôi không nhịn được, trợn trắng nhìn lên nóc nhà, lại bất ngờ tiếp xúc với một đôi mắt trong suốt dịu dàng.

Tôi hơi sửng sốt, đôi mắt kia giống như nhìn thấy được gì đó, lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Tôi cả kinh, tỉnh cả người.

Chủ nhân của đôi mắt kia là một cậu bé khoảng trên dưới mười tuổi, lúc trước tôi không để ý, nhưng mà trên đỉnh đầu của cậu bé này trơn bóng, điều đó chân chân thực thực nói cho tôi rằng, đây là cách ăn mặc của tộc người Mãn thời Thanh triều. Chẳng lẽ đang đóng phim Thanh cung tập thể sao? Nhưng mà…… Đóng phim thì đóng phim, sao còn kéo cả tôi vào? Lại còn gọi người ôm xiết tôi không buông nữa? Đã xong chưa vậy? Đạo diễn đi đâu rồi?

“Này……” Tôi muốn mở miệng, nhưng mà tiếng nói phát ra từ cổ họng lại khàn khàn khó nghe, khiến cho bản thân bị hù dọa nhảy dựng lên.

“Đại ca! Huynh mau buông Đông Ca ra đi, nếu như bị A mã nhìn thấy huynh ôm nàng không buông, nhất định sẽ lại tức giận đấy!” Người nói ra lời này là một tiểu đệ khoảng chừng năm, sáu tuổi, kháu khỉnh bụ bẫm, tuổi không lớn, nhưng khi nói chuyện lại chính trực mười phần, trông giống hệt như một tiểu đại nhân vậy.

Tôi vừa định cười, bỗng nhiên phát hiện ra người đứng bên cạnh tiểu đệ vẫn còn nhìn chằm chằm vào tôi bằng một đôi mắt sáng rực rồi ảm đạm, sau đó lui lại từng bước không dấu vết, ẩn mình vào trong đám người.

Tôi hơi kinh ngạc, người đang ôm tôi đột nhiên buông tay ra, xoay người xách cái tiểu đệ kia lên cao: “Ngươi nói cái gì? Mãng Cổ Nhĩ Thái, ngươi đang uy hiếp ta sao?”

Cái tiểu đệ kia kêu oa oa, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời nóng rực đến đỏ bừng.

Cái này…… Đâu có giống như là đóng phim đâu! Bốn phía không có đạo diễn, không có camera, không có nhân viên công tác bận rộn làm việc…… Trong lòng tôi sợ hãi, không biết vì sao cả người lại lạnh run đến không thể chịu nổi, hàm trên hàm dưới va vào nhau lập cập.

“Đại ca.” Tất cả những người xung quanh đều im lặng không lên tiếng, rốt cuộc cậu bé nhìn tôi trước đó mở miệng, tuy rằng chỉ là hai chữ vô cùng đơn giản, nhưng cái tên hung thần ác sát này lại hừ lạnh một tiếng, đặt tiểu đệ giữa không trung trở lại mặt đất.

Mà cái tên mang dáng vẻ vô cùng ngang ngược kia, kỳ thật cũng chỉ là một đứa bé nam trên dưới mười tuổi.

Tôi ôm đầu gối, kéo chăn bông trên giường cuốn tròn quanh người, ngoảnh mặt làm thinh.

“Đông Ca!” Đột nhiên hắn lại không hề báo trước xoay người lại.

Oái…… Gương mặt lớn quá! Sao lại dựa sát vào tôi như vậy?

“Huynh bắt nạt ta! Ta sẽ đi mách với A mã!” Tiểu đệ kia chật vật bò từ mặt đất đứng lên, hét to rồi lập tức lao ra khỏi phòng.

Vẻ mặt của tên này bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, trong đôi mắt lộ ra vẻ vô cùng tức giận làm cho tôi lại càng hoảng sợ.

Đây là ánh mắt gì thế này? Một đứa bé mười một, mười hai tuổi làm sao lại có ánh mắt sắc bén như vậy? Không đợi tôi nghĩ ra, đột nhiên hắn lột chăn bông trên người tôi đi, ôm ngang lấy thắt lưng của tôi ——

Đợi chút!

Hắn ôm tôi? Một đứa bé mười một, mười hai tuổi có thể ôm chặt được tôi sao? Chẳng lẽ là hắn có thần lực bẩm sinh, hay là trên người tôi đang bị trói đủ loại dây thép?

“Đại ca!” Cổ tay bỗng bị nắm chặt, tay lạnh quá, tôi sợ run cả người. Lại là cậu bé có đôi mắt dịu dàng nói, “Bình tĩnh chút đi! A mã sẽ đến ngay bây giờ đấy……”

“Đến đúng lúc lắm! Dù bất cứ giá nào, ta sẽ không tặng Đông Ca cho bất kì ai hết! Bao gồm cả đệ…… Đại Thiện!”

Hiện tại —— giữa con mắt của hai người bọn họ đang lốp bốp những tia lửa.

Chẳng lẽ…… Không phải bọn họ đang đóng phim sao? Giờ này phút này, tôi mong đợi biết bao một câu nói kia của đạo diễn: “Cắt ——”

Nhưng mà không có.

Nhắm mắt lại, có lẽ là tôi đang nằm mơ! Đúng, nhất định là như thế, tôi vẫn còn đang ở trong mơ chưa tỉnh lại.

“Đông Ca……” Hơi thở nóng bỏng phả xuống từ đỉnh đầu của tôi, hắn hôn tóc tôi, nhẹ giọng nói, “Lát nữa A mã đến, ta sẽ cầu A mã chuyện của nàng, Đông Ca…… Đông Ca, nàng thích ta, đúng không?”

2 thoughts on “[ĐBTH] Thượng bộ 1.4

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s