Giang Nam_Chương 21.3

Chương 21.3

Biên tập: Min Ran

Beta: Lam Lam

—— Về “nhà” ——

“Ca! Huynh muốn đi đâu?”

Nhâm Trình Phi cùng Ách Cô bao lớn bao nhỏ từ bên ngoài trở về, lập tức trông thấy người từ bên trong đi ra, vội vàng quảng những thứ ở trên tay sang một bên, không những luống cuống dùng ống tay áo lau đi mồ hôi ướt đẫm trán, mà biểu tình cực kỳ khẩn trương chạy đến bên cạnh huynh trưởng.

Nhâm Bằng Phi mỉm cười thản nhiên với đệ đệ, cũng dùng ống tay áo lau đi mồ hôi trên trán hắn: “Ta muốn đi thăm y!”

Nhâm Trình Phi lông mi thiếu chút dựng thẳng, tầm mắt không khỏi liếc xuống bụng gã, lo lắng nói: “Thanh Thanh không phải cứ ba ngày lại đến thăm y một lần sao? Thân thể huynh hiện tại bất tiện, đáng lẽ không nên đi lại, phải ngoan ngoãn nằm nghỉ trong phòng mới đúng!”

“Không sao đâu! Ta rất muốn đến thăm y!”

“Đi thăm?” – Vừa nghe gã nói như vậy, Nhâm Trình Phi bắt đầu thở dốc: “Với sức khở hiện tại của huynh, căn bản không thể đến đó a! Nơi ấy hàn khí quá thịnh, huynh đừng nên đi, sẽ bất lợi cho thân thể a! Trong thời gian này, huynh nên ngoan ngoãn bảo toàn hài nhi trong bụng, Thanh Thanh chính là mất đến cửu ngưu nhị hổ chi lực* đó! Gần đến ngày lâm bồn rồi, sự tình cũng càng lúc càng nguy hiểm! Vạn nhất huynh gặp phải điều gì, đến lúc đó sẽ là một mạng hai mệnh a!”

Nhâm Bằng Phi chăm chú nhìn đệ đệ, khóe môi khẽ cong: “Không ngờ cũng có một ngày Trình Phi giáo huấn ca ca nha!”

“Ca!”

Nhìn biểu tình đều đều thản nhiên của gã mà Nhậm Trình Phi tức giận muốn dậm chân.

“Trình Phi thúc thúc! Cứ để phụ thân đi!”

Không biết khi nào, Thanh Thanh đã đứng tựa ngoài cửa, thân thể cao còn chưa đến thắt lưng hai người lại bày ra bộ dáng tiểu đại nhân, lạnh lùng nói: “Không cho phụ thân đi, nhất định tâm tình người không được an ổn! Mà tâm tình bất ổn cũng sẽ ảnh hưởng đến thân thể a! Nếu thúc thúc lo lắng như vậy, hãy đi cùng phụ thân, đúng giờ thì quay về sẽ không sao đâu!”

Lại nhìn Trình Phi, mục trừng khẩu ngốc, ngay cả một câu phản bác cũng không nói ra nổi.

Thanh Thanh đi tới, ôm một tấm áo khoác bằng lông thực dày, đưa đến trước mặt Nhâm Bằng Phi, cẩn thận dặn dò: “Phụ thân cầm theo áo, khi vào bên trong phải khoác thêm, chú ý bản thân không nên chịu lạnh!”

Nhìn bộ dáng nhỏ nhắn của nữ nhi, Nhâm Bằng Phi có chút đau lòng muốn vuốt ve má nó, thế nhưng Thanh Thanh đã xoay người trở về phòng, gã chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của nó than nhẹ một tiếng.

Nhâm Bằng Phi không nhanh không chậm tiến về phía trước, Nhâm Trình Phi theo sát đằng sau, một bước lại một bước. Bỗng nhiên người đi đằng trước bật cười.

“Ca? Huynh cười chuyện gì a?” – Cho dù có trưởng thành đến đâu, lòng hiếu kỳ vẫn tồn tại trong mỗi người, Nhậm Trình Phi đi đến bên cạnh huynh trưởng, hai mắt mở to chăm chú, thắc mắc.

Nhâm Bằng Phi cúi đầu nhìn, khẽ chạm lên khuôn mặt hắn, cười nói: “Một vật khắc một vật, ở trước mặt Thanh Thanh, chẳng nghe thấy đệ phản bác được một câu a!”

“Không phải đâu!” – Nhâm Trình Phi nhất thời ưỡn ngực – “Thanh thanh còn nhỏ, đệ lại là trưởng bối, đương nhiên phải nhường bước rồi!” – Nói xong, hắn lại nhớ ra chuyện gì, trong lòng thoáng phiền muộn, thanh âm càng lúc càng nhỏ: “Hơn nữa, những gì Thanh Thanh nói cũng có lý…”

Ý tứ quanh đi quẩn lại vẫn là không thắng được! Nhâm Bằng Phi buồn cười liếc đệ đệ một cái, không nói thêm gì nữa.

Đi bộ gần ba dặm, đến khi đứng trước một vách núi, hai người mới dừng lại, Nhâm Trình Phi không dám để huynh trưởng lao lực, bản thân tự giác đứng trên vị trí quen thuộc, cẩn thận bước từng bước còn tay thì tỉ mỉ sờ tới sờ lui. Khi chạm vào một hòn đá nhỏ trên vách đá, dùng sức nhấn một cái, chỉ nghe đằng xa vọng lại thanh âm ầm ầm rung động, hai người đi thêm mấy chục trượng nữa, đi vào phiến rừng dày đặc sương mù, đứng trước một nơi cỏ dại mọc um tùm. Nhâm Trình Phi lại bước lên trước, dùng tay gạt đi cỏ dại, ở trước mắt lập tức hiện ra sơn động tối như bưng.

Chờ Nhâm Trình Phi quay đầu lại, Nhâm Bằng Phi đã tự động khoác thêm áo choàng lông, thế nhưng hắn vẫn không thể nào an tâm, vội bước tới mở áo choàng thực dày rộng thùng thình ra, gói gói buộc buộc một hồi, mãi đến khi huynh trưởng bị bao kín đến không còn một khe hở mới vừa lòng thu tay lại. Hành động đó khiến Nhâm Bằng Phi chỉ biết bất đắc dĩ quan sát.

Nhâm Trình Phi cẩn thận đến như vậy cũng không phải không có đạo lý, chuẩn bị tốt đèn cầy, vừa bước qua cửa động, phả vào mặt là một cỗ lãnh khí khiến ai nấy nổi da gà. Càng đi sâu vào bên trong, hàn khí càng thịnh, tựa như băng tuyết vạn năm lạnh đến thấu xương. Nội lực hiện tại của Nhâm Trình Phi đã lợi hại để có thể chịu đựng được, thế nhưng Nhâm Bằng Phi không có khả năng, huống chi thể chất gã hiện tại bởi vì khá nhiều nguyên nhân mà không thể sánh với ngày trước, không cẩn thận thì rất dễ bị lạnh đến hôn mê bất tỉnh.

Hai người đi dọc qua vách động lạnh buốt như băng, tiến về phía trước, đi ước chừng nửa canh giờ, rốt cục cũng đối diện với vách tường kiên cố. Thoạt nhìn như tử lộ, cũng không biết Nhâm Trình Phi lại tìm kiếm sờ soạn bao nhiêu lần, rồi ấn vào thứ gì, vách tường trơn nhẵn nguyên bản ngăn cản bước chân họ chậm rãi di chuyển sang một bên, trước mắt một mảnh sáng trưng, ngay cả đèn cầy cũng không còn cần thiết nữa.

Nhâm Bằng Phi ở phía sau từ đầu đến cuối vẫn im lặng nhịn không được tiến lên, Nhâm Trình Phi mặc không lên tiếng để gã đi qua, chỉ đứng ở bên ngoài dõi theo huynh trưởng đi đến bên cạnh một người đang lẳng lặng ngủ say.

Bản thân Vạn Ác Cốc đã nằm ở nơi cực kỳ ẩn mật, vậy mà bên trong Cốc, còn có một nơi ẩn mật đến cực điểm, chính là sơn động này. Nếu không phải Quỷ bà bà cực kỳ yêu thương Thanh Thanh, không chỉ từng mang nó đến đây, còn dạy cho nó phương pháp để đi vào trong, có lẽ sau khi bà ta tạ thế, nơi đây cũng vĩnh viễn không có người thứ ba được biết.

Kỳ thật sơn động này cũng không phải quá mức đặc biệt, nếu có thì điều duy nhất đặc biệt chính là nó nằm ngày trung tâm của Vạn Ác Cốc, hàn khí trong động do thiên nhiên ngưng tụ, nơi nơi kết băng, thực vô cùng thích hợp để bảo quản những thứ không thể tồn tại lâu. Cũng vì vậy mà Quỷ bà bà đã cất trữ dược liệu trong này, đề phòng chúng bị nấm mốc.

Một nơi lạnh như vậy, thực sự không thích hợp để nhóm lửa trong một thời gian dài, cũng không biết Quỷ bà bà đã tìm ở đâu được mười hai viên Dạ Minh Châu to như nắm tay hài nhi, đặt chung quanh bốn phía, khiến bên trong sơn động sáng như ban ngày.

Ngày trước khi Nhâm Bằng Phi mang theo Giang Dĩnh đã không có hơi thở trở về, Thanh Thanh sau một hồi quan sát kỹ lưỡng liền đưa y vào sơn động này. Lúc ấy Nhâm Bằng Phi vốn đã thất hồn lạc phách hỏi nó làm vậy có ích lợi gì, Thanh Thanh không nói gì, chỉ là sau một lúc lâu mới trả lời “Như vậy mới không có cái gì thay đổi!”

Thanh Thanh chỉ nói mơ hồ như vậy, chỉ là bất cứ ai tỉnh táo đều có thể nghe ra, trực tiếp hơn một chút, chính là đặt trong sơn động lạnh lẽo như vậy, thân xác mới không bị hủy hoại.

Nhâm Trình Phi tin rằng huynh trưởng của hắn thông minh như vậy, nhất định không có khả năng nghe không hiểu. Quả thực, khi gã nghe xong liền mỉm cười, ôn nhu cười nhìn người nằm trong lòng đã không còn hơi thở, trong mắt tràn đầy sủng nịch…

Thời điểm chứng kiến biểu tình đó, Nhâm Trình Phi tận đáy lòng có chút sợ hãi, hắn cảm thấy huynh trưởng như vậy thực sự có điểm bất bình thường. Sau một thời gian mới chậm rãi phát hiện ra, bởi vì trong đáy lòng Nhâm Bằng Phi, Giang Dĩnh không có chết, y chỉ đang ngủ say, rất say, dù có ai lay gọi cũng không chịu tỉnh lại.

Bởi vậy, mỗi lần đi cùng Nhâm Trình Phi đi vào sơn cốc, Nhâm Trình Phi trong lòng có bao nhiêu phần khó chịu, không chỉ bởi vì lo lắng cho thân thể của gã, mà còn bởi những hành động cùng lời lẽ quỷ dị.

Bên trong huyệt động cực kỳ rộng rãi, Giang Dĩnh đang nằm trên một thạch sàng, Nhâm Bằng Bay đi đến gần, ngồi bên chiếc giường bằng đá lạnh như băng, ôn nhu nhìn người trầm trầm “ngủ ” một hồi lâu, sau mới nhẹ nhàng kéo tay y, áp lên vòng bụng đã tròn xoe của mình.

“Dĩnh a! Hôm qua khi ta đang ngủ, hài nhi bỗng nhiên đá ta, ngày trước không thấy con nghịch ngợm như vậy, ta còn lo lắng không biết có vấn đề gì không! Kết quả là tối hôm qua bị tiểu quỷ này hung hăng đá một cước, thật sự là nghịch ngợm mà!”

Dừng một chút, vừa cười vừa nói: “Xem ra con thực khỏe mạnh a! Ta đây cũng an tâm, ngươi không cần lo lắng, ta sẽ bình an sinh hạ hài tử, sau đó sẽ ôm đến cho ngươi xem, có được không?”

Cứ như vậy lôi kéo tay y, lầm bầm thì thào độc thoại như muốn nói toàn bộ những điều chất chứa ở trong lòng ra, Nhâm Trình Phi đứng một bên nhìn bộ dạng đó của huynh trưởng, tâm can hắn như bị bàn tay vô hình nào đó hung hăng bóp chặt, sít sao, chặt chẽ, rất đau đớn, cũng rất đắng cay.

Hắn từng hỏi Thanh Thanh: “Chỉ có khả năng đến đó thôi sao? ”

Khi đó nó trả lời rằng: “Với y thuật hiện tại của con, chỉ có thể làm đến đó!”

Nhâm Trình Phi lại hỏi: “Vậy tương lai phải làm sao?” – Khi đó Thanh Thanh gần như thản nhiên đáp lại rằng: “Tương lai thế nào không thể nói trước được! Có thể… mà có lẽ là không có khả năng!”

Cũng phải thôi, Thanh Thanh tuổi còn nhỏ như vậy, nó cũng đã cố gắng hết sức rồi, hơn nữa nó còn phải chiếu cố Nhâm Bằng Phi, nam nhân nghịch thiên sinh tử, đó đâu phải là chuyện đùa. Gã hiện tại còn có khí lực để hành tẩu như bình thường, cũng đủ để hiểu được Thanh Thanh đã phải hao phí  bao nhiêu tâm huyết.

Trong khoảng thời gian chưa đầy một năm, toàn bộ y thư độc kinh mà Quỷ bà bà lưu lại đều được Thanh Thanh đọc qua một lượt. Nhâm Bằng Phi lần thứ hai mang thai, có thể nói so với lần thứ nhất càng thêm hung hiểm bội phần, thứ nhất là gã hiện tại đã không còn nội lực tự bảo hộ bản thân, thứ hai là gã không những để lỡ mất khoảng thời gian tốt nhất để an dưỡng, mà còn vận động quá nhiều dẫn đến động thai khí.

Bởi những nguyên nhân đó mà Thanh Thanh đốc thúc Nhâm Trình Phi liều mạng tu luyện nội lực, cách một thời gian ngắn đều phải truyền chân khí vào cơ thể Nhâm Bằng Phi. Nguồn chân khí càng thâm hậu càng có khả năng bảo hộ gã bình an, nếu trong tình huống không có nội lực, cho dù Nhâm Bằng Phi có dồn toàn bộ tinh lực của bản thân, hài tử cũng không thể ra đời; thêm vào đó là khoảng thời gian không ngừng sử dụng những dược vật tốt nhất để bổ sung sức khỏe.

Vì tính mệnh của huynh trưởng, Nhâm Trình Phi vừa uống dược vật có công dụng tăng cường công lực, vừa liều mạng tu luyện. Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, công lực của hắn có thể nói là tăng tiến đến chóng mặt, hoàn toàn có khả năng đứng trong hàng mười cao thủ võ lâm nổi danh trên giang hồ chứ không đùa.

Chỉ là Nhâm Trình Phi cùng Thanh Thanh đều nỗ lực hết sức, còn đương sự là Nhâm Bằng Phi, tựa hồ một chút cũng không để ý, chẳng mảy may quan tâm đến sinh tử của bản thân. Gã lúc này tựa hồ đang kiên trì chờ đợi một điều gì đó, e rằng đến khi lòng kiên trì đó không còn, có lẽ gã sẽ…

Nhâm Trình Phi nhất thanh nhị sở, Thanh Thanh thế nào không minh bạch?

Nhâm Bằng Phi hiện tại sống hoàn toàn là để hạ sinh hài tử.

Hiện tại đã đến bước đường nàu, điều duy nhất hai người họ có thể làm chính là thúc thủ vô sách, kiên nhẫn chờ đợi, chờ kỳ tích xuất hiện.

Chính là loại kỳ tích đó, chỉ có thể tương ngộ chẳng thể van cầu, sở dĩ Thanh Thanh vẫn khăng khăng một mực lo lắng hết lòng, trăm phương nghìn kế suy tính… thế nhưng vẫn vô kế khả thi.

Không biết đã đứng bao lâu, Nhâm Trình Phi bắt đầu cảm thấy tứ chi dần dần cứng nhắc, hiện tại ngay cả nội lực cũng không thể ngăn chặn được hàn ý trong huyệt động xâm nhập vào thân thể, chỉ sợ bọn họ đã ở trong này khá lâu rồi. Thế nhưng nhìn sang, huynh trưởng vẫn si ngốc ngồi bên giường, căn bản không hề có dấu hiệu muốn nhúc nhích, Nhâm Trình Phi đành phải bất đắc dĩ đến gần gã.

“Ca! Chúng ta phải đi rồi!”

Nhâm Bằng Phi không hề nhúc nhích.

“Ca!” – Nhâm Trình Phi đứng bên cạnh huynh trưởng, muốn kéo gã đi, kết quả bàn tay mới chạm lên vai ca ca, lập tức nghe thấy thanh âm của gã: “Trình Phi! Đệ có thể để đại ca ở bên cạnh y thêm một lúc nữa, có được hay không?”

Nhâm Trình Phi tuy cực kỳ lo lắng, thế nhưng chỉ có thể nói: “Được rồi! Nhưng nhiều nhất cũng chỉ được ở lại thêm một khắc nữa, bằng không với sức khỏe hiện tại, huynh sẽ không thể chịu đựng được a!” – Hơi thở của bọn họ lúc này bắt đầu kết thành sương ở trong không khí, còn gương mặt và đôi tay của Nhâm Bằng Phi cũng vì lạnh lẽo mà đỏ ửng, nếu tiếp tục ở lại, chỉ e sẽ gặp chuyện không may.

Nhâm Bằng Phi cúi đầu, chăm chú quan sát người đang say ngủ, không nói năng gì, chỉ là cẩn cẩn trọng trọng chạm lên khuôn mặt anh tuấn lạnh như băng, tỉ mỉ men theo từng đường nét, lại dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc trắng tuyết thực dài. Cứ tuần tự từ hai má đến tận ngọn tóc, lần thứ nhất vẫn chưa có biểu tình gì, đang chuẩn bị thu tay lại, đột nhiên bàn tay Nhâm Bằng Phi dừng giữa không trung.

“Ca?” – Nhâm Trình Phi nhạy bén phát hiện ra điểm khác thường.

“Trình Phi… Mau! Mau đi gọi Thanh Thanh đến đây!” – Thanh âm của Nhâm Bằng Phi lúc này rõ ràng đang run rẩy.

“Làm sao vậy, ca?”

“Ta không sao…” – Nhâm Bằng Phi tựa hồ liều mạng kiềm chế tình tự: “Đệ mau đi gọi Thanh Thanh đến đây! Đi nhanh a!”

“Chính là huynh…”

“Đi mau đi!”

Nhâm Trình Phi nguyên là không yên lòng để huynh trưởng một mình lưu lại, thế nhưng gã ngay cả đầu cũng không kịp ngẩng lên, đã lớn tiếng quát đệ đệ nghe đến chói tai, đôi mắt bởi vì quá độ kích động mà có chút phiếm hồng.

Nhâm Trình Phi đầu tiên là sửng sốt, sau đó cũng quay đầu, khẩn trương thoát khỏi huyệt động.

Không quá lâu sau, Nhâm Trình Phi đã ôm Thanh Thanh chạy ào vào trong, lúc này Nhâm Bằng Phi không biết tự lúc nào đã ôm Giang Dĩnh vào lòng.

“Phụ thân, làm sao vậy?”

Thúc thúc vừa buông tay, Thanh Thanh biểu tình khẩn trương đến gần phụ thân.

Nữ nhi vừa đến gần, Nhâm Bằng Phi đã kích động không thôi nắm chặt lấy tay nó: “Tóc… Tóc y dài ra!”

“Cái gì?”

Nhâm Bằng Phi liếm đôi môi vì lạnh mà trở nên khô nứt, lặp lại một lần nữa: “Tóc của y mọc dài ra a!”

Thanh Thanh nhanh chóng lấy dược cất trong ngực áo, đưa đến trước mặt gã: “Phụ thân, người trước tiên uống cái này vào đi đã, có thể chống đỡ được hàn khí !”

Nhâm Bằng Phi tiếp nhận, lập tức nuốt xuống, theo sau mở to đôi mắt kích động, nôn nóng không thể chờ đợi quan sát nữ nhi, Thanh Thanh cũng không nhiều lời, ngồi vào bên giường, chăm chú quan sát, còn cầm cổ tay Giang Dính lên để bắt mạch. Giây lát sau, nó nhìn về phía gã, nói: “Phụ thân, người thế nào nhìn ra tóc của y mọc dài ra?”

Nhâm Bằng Phi bắt đầu khoa chân múa tay với nó: “Đây này, con không thấy sao? Lần trước đến thăm, ta nhớ rõ ràng tóc của y không dài đến như vậy, chúng mới đến đây thôi! Con xem đi, hiện tại đã dài đến tận đây a!”

Thanh Thanh thấy gã khoa tay múa chân chỉ chỉ chiều dài của mái tóc, nhất thời im lặng, liếc thúc thúc từ đầu đến giờ vẫn đứng ở bên cạnh một cái. Nhâm Trình Phi trong lòng cũng tràn đầy bất đắc dĩ “Đại ca! Huynh khoa chân múa tay một hồi chỉ chỏ chiều dài, thế nhưng nó dài chưa đến một nửa đốt tay a, sai biệt nhỏ như vậy, rất khó chứng minh được chuyện gì a!”

Hai người kia nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, biểu tình đó khiến Nhâm Bằng Phi thoáng chốc lạnh lùng: “Hai người không tin?”

Nhâm Trình Phi đang muốn nói thật, Thanh Thanh đã lên tiếng trước: “Phụ thân, nữ nhi tin! Chính là hiện tại nữ nhân còn không biết vì nguyên nhân gì mà tình huống này lại phát sinh. . .”

Thanh Thanh cúi đầu, suy nghĩ giây lát, lại nói : “Không bằng như vậy đi! Chúng ta cứ tiếp tục quan sát thêm một thời gian nữa, xem xem tóc y còn có thể mọc dài ra thêm không ? Nữ nhi cũng nhân cơ hội này đọc lại y thư, tìm hiểu xem nguyên nhân là gì, có được không ?”

Nghe được nữ nhi tin lời mình, Nhâm Bằng Phi rõ ràng thở dài một hơi, lại cúi đầu nhìn xuống người nằm im lìm trong lòng, đáy mắt không che giấu được quang mang chờ mong cùng vui sướng. Chứng kiến biểu tình đó, Nhâm Trình Phi trong lòng lại cứng ngắc, không nhịn được quay đầu sang hướng khác.

Chuyện này sau đó không được Thanh Thanh cùng Nhâm Trình Phi để lại trong lòng. Sau khi hai người dỗ dành Nhâm Bằng Phi quay trở về, cứ tưởng gã sẽ an tâm chờ thêm một thời gian nữa, không ngờ từ đó trở đi, gã ngày ngày đều mang theo nhuyễn thước đi vào động, ai cũng ngăn không được.

Bởi vì thật sự không thể yên lòng, Nhâm Trình Phi đành phải ngày ngày đi cùng huynh trưởng.

Có lẽ kỳ tích thật sự đã xuất hiện, Nhâm Bằng Phi mang theo nhuyễn thước chứng minh, tóc của Giang Dĩnh tóc đích xác là mỗi ngày đều dài thêm. Thanh Thanh cũng không thể không chú ý tới, cách một ngày lại đi vào động xem xét. Tóc của Giang Dĩnh so với người bình thường, tốc độ mọc dài còn muốn nhanh hơn, mới qua nửa tháng, tóc y đã dài quá một gang tay.

Không chỉ Nhâm Trình Phi cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Thanh Thanh cũng cảm thấy mạc danh kỳ diệu không thôi, nó không chỉ điều tra nguyên nhân dị tượng trên người Giang Dĩnh, mà còn tìm trong huyệt động, và trong phạm vi toàn bộ Vạn Ác Cốc. Một ngày sau, nó nói với Thúc thúc Nhâm Trình Phi: “Xem ra chúng ta ngay từ đầu đã nhận định sai lầm rồi ! Đó không phải là một huyệt động bình thường, nó nằm tại trung tâm Vạn Ác Cốc, biết đâu lại có được năng lực kỳ diệu!”

Đúng vậy! Bằng không Quỷ bà bà vì sao lại dừng chân tại đây? Và vì sao phải thiết kế huyệt động một cách ẩn mật đến vậy?

“Chỉ là… Kỳ tích nhường đó không phải có khả năng phát sinh với bất cứ ai a!” – Thanh Thanh vẫn còn điều suy nghĩ “Y… Bản thân y, tựa hồ đã tự chữa trị cho mình! Dị tượng đó điều không phải do tiên huyết, mà đến từ từng bộ phận trong thân thể y! Tuy rằng rất chậm chạp, thế nhưng đích xác vết thương có thể khép lại. . .”

“Về phần nguyên nhân cụ thể, chỉ sợ một chốc một lát chẳng thể tìm hiểu rõ ràng! Điều duy nhất biết được chính là, chính sơn cốc này đã tạo ra y, có lẽ. . .” – Thanh Thanh nhìn mật mật sâm lâm phía sau mình, trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới nhẹ giọng nói: “Có lẽ nơi này mới là chỗ y nên chân chính quay về!”

Có lẽ từng kinh qua một lần mất phương hướng, nhưng đến cuối cùng vẫn quay trở về! Hơn nữa cũng chỉ có nơi đây, là địa phương có thể chân chính tiếp nhận y.

________________________________

* Cửu ngưu nhị hổ chi lực : ám chỉ tiêu tốn rất nhiều khí lực cùng tâm huyết.

Hoàn chương 21

8 thoughts on “Giang Nam_Chương 21.3

Dấu ấn màu lam

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s