Bức tường màu lam

Thông báo!

Lam về rồi đây * cờ đỏ tung bay*

Rất cảm ơn Hiên và Matt, cả Hảo Gia nữa vì đã luôn ở đây!

Lam quay lại rồi đây!

Tình hình là chỉ có Lam quay lại quét dọn nhà cửa, các bạn khác trong thời gian Lam mất hút, đã không bỏ Cốc mà đi, nhưng khi Lam quay về lại không thấy động tĩnh của các bạn ấy nên có thể giờ này Cốc chỉ có mình Lam lấp hố thôi.

Bộ Độc bộ xin phép Drop vì Hảo gia đã đi mà Lam thấy cũng có nhà khác làm rồi, bộ này đã lên phim, bạn nào thích có thể tìm phim xem nhé!

Bộ YNTTĐSL, Matt cũng mất tích nên trong thời gian này, nếu có ai muốn làm hãy pm Lam nha!

Lam sẽ cố hoàn thành nốt bộ Quái khách thư điếm, vì bộ này mình khá thích, nhưng chỉ có thể tuần một chương hoặc 2 tuần mới được một chương.

Bộ Duyên trung duyên: sẽ cố quay lại, vì lâu rồi không edit quên hết nội dung truyện, cần có thời gian ôn lại chương cũ, có thể sẽ mất thời gian, nếu có bạn nào hảo tâm giúp đỡ cứ để lại email nhé!

Bộ Công giá, Triền, Thiên hạ cũng tương tự như DTD.

Dạo này cuối năm, Lam khá bận nên tạm gác lại đến Tết âm sẽ tiếp tục nhé

Xin cám ơn mọi người đã không quên Cốc và luôn ủng hộ, dõi theo Cốc!

Lam ký bút

141217

Advertisements

[VÂSCNTS] Tiết tử

Tiết tử

Edit: Lam

Hoàng hôn buông xuống, khu nhà san sát nhau trên mái chằng chịt ngói xanh chiên bằng, sừng sững ngay đầu tiên có ngôi nhà ba tầng đối lập trông như miếng vá, cửa sổ hắt ra ánh đèn yếu ớt mờ mịt, phóng mắt nhìn lại đô thị phồn hoa này như có một vết sẹo trên làn da.
Đồng Duyên chân đạp xe, thấy có cô gái đó đứng dưới đèn đường liền muốn đi đường vòng, bỗng nhìn thấy có một ông lão đeo kính đen tay cầm gậy trúc đi qua chỗ cô gái kia, dừng lại, tay quơ run run rẩy rẩy.
Cô gái đó không hề nghĩ ngợi, mở ví cầm tay rút tiền ra, đích thị là người thích làm việc thiện.
Đồng Duyên một tiếng cũng không nói, dưới chân dùng lực phóng lên phía trước, đến khi phanh lại, tờ tiền kia đã bị hắn cầm trong tay.
“Đồng Duyên !” Cô gái kinh ngạc hô lên. Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 7 (Thượng)

Chương 7『 Chuyện ở sân bay 』(Thượng)

 

 

“Gần đây sách mới hình như ít đi.” Tề Thụ ôm hộp giấy lớn từ tầng hầm đi lên.

 

“Không biết, cuối năm hằng năm đều như thế này.” Tiểu Linh lấy sách trong hộp giấy, bắt đầu xếp lên các giá sách.

 

“Bởi vì năm trước đều đặt hàng hết rồi, ” Khổng Lệnh Thư không biết khi nào đã đứng ở đây, “Các công ty xuất bản vẫn cứ phát hành sách mới, mà nhu cầu thị trường năm nay cũng không có như trước nữa.” Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 6 (Hạ)

Chương 6 『 Bác sĩ tâm lý hay thầy bói? 』(Hạ)

Dưới lầu đồng hồ điện tử quả lắc gõ vang bảy lần, Đổng Vân cùng Thiệu Gia Đồng người đầy tuyết đẩy cửa tiến vào.

“Buổi chiều còn nắng như vậy, chạng vạng đã bắt đầu có tuyết rơi.” Đổng Vân vừa vỗ áo khoác cho bông tuyết rơi xuống vừa nói.

“Có tuyết mới tính là mùa đông chứ.” Tiểu Linh đứng ở trước cửa thủy tinh nhìn ra bên ngoài.

“Tôi ghét nhất là mùa đông.” Khi nói lời này, Đổng Vân tựa như cậu học sinh không được cho kẹo. Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 6 (Thượng)

Chương 6『 Bác sĩ tâm lý hay thầy bói? 』(Thượng)

 

Giữa trưa hôm thứ Hai, trong nhà sách chỉ có khoảng ba đến năm khách ở trước giá sách chọn lựa. Mà góc bàn bên cạnh bàn thu ngân nhà sách, có một đôi nam nữ đang thì thầm với nhau.

“Tôi cảm thấy thật sự là anh ta.” Tiểu Linh nói.

“Này… Cô có thể khẳng định sao?” Tề Thụ bán tín bán nghi.

“Không thể nói trăm phần trăm, ít nhất cũng có tám, chín mươi phần.”

Vẫn ngồi ở sau bàn thu ngân đang tính toán lão Nghiêm vừa lắc đầu, vừa thở dài: “Bi kịch, bi kịch, thật sự là bi kịch nhân gian…” Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 5 (Hạ)

Chương 5『 Cá và chim trời 』( Hạ )

 

Sáng sớm thứ Hai, Đổng Vân lên dây cót hồi lâu, mới có thể đem bản thân từ trên giường tỉnh dậy. Anh mặc lại bộ vest bị Từ Khang Kiều làm dơ, sau khi đã đem đi giặt là. Anh đứng ở trước gương, nâng lên tay áo cẩn thận hít ngửi, xác định chỉ còn lại mùi sau khi đã qua giặt là chuyện nghiệp, mới vừa lòng cầm lấy áo khoác cùng chìa khóa xe, đi đến công ty.

Bên ngoài trong không khí tràn ngập cái lạnh thấu xương, mỗi khi hít vào một hơi, chính là hít vào một luồng khí làm người ta run lên vì rét lạnh. Anh không thích mùa đông, giống như hết thảy đều bị đông lạnh lại, ngay cả đầu của anh cũng vậy.

Vào công ty, cô bé lễ tân vẫn giật mình khi nhìn thấy anh rồi mới gật đầu chào hỏi, anh đánh mắt ý chỉ “Ừm” một cái, hướng thẳng văn phòng chính mình đi đến. Đi qua văn phòng Thiệu Gia Đồng, anh dừng lại, đưa tay gõ một cái trên cánh cửa thủy tinh to. Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 5 (Thượng)

Chương 5 『 Cá và chim trời 』 (Thượng)

 

Góc phòng có một chiếc điều hòa kiểu cũ, mỗi khi vận hành, động cơ luôn phát ra tiếng “vù vù” không lớn không nhỏ, trên cánh thổi gió còn cột một sợi dây màu đỏ trông xấu kinh khủng, theo gió lập lòe mà di chuyển nhẹ nhàng, khiến cho người ta có cảm giác buồn ngủ. Bốn bức tường sơn màu trắng sơn đã bắt đầu ố vàng, nhưng cũng không đến mức phải sơn sửa lại, nửa tường bên dưới là màu xanh, giống màu xanh của đại dương — không hiểu nhà thiết kế đến tột cùng muốn biểu đạt ý đồ gì.

Kỳ thật gian phòng cũng rộng, nhưng nơi này bị không biết bao nhiêu đồ không cần thiết chiếm toàn bộ không gian. Bất quá Đổng Vân thực thích nơi này, có một loại cảm giác ồn ã nhưng lại yên tĩnh — ở điểm này, giống với ấn tượng của anh ta với chủ nhân căn phòng. Tiếp tục đọc

[QKTĐ] Chương 4 (Hạ)

Chương 4 『 Hồi ức năm xưa tựa dòng nước 』( hạ )

Edit: Lam

 

“Ọe…” Ở trong “Quái khách thư điếm”, nhớ tới chuyện hai năm trước kia, Thiệu Gia Đồng với Khổng Lệnh Thư không hẹn mà cùng cảm thấy buồn nôn.

 

“Về cảnh tượng hai người nói, ” Đổng Vân nhún vai, “Tôi hoàn toàn không ấn tượng.”

 

Khổng Lệnh Thư méo miệng, từ trong hoảng sợ mà tỉnh lại.

 

“Nhưng tôi nhớ rõ cái sô pha kia làm tôi tốn không ít tiền, ông chủ còn cố ý nâng giá.” Tiếp tục đọc